Gửi ông Lê Vĩnh Tân và các đại biểu Quốc hội

Tác giả: theo FB Chu Mộng Long

Bóng đá Lào tạo cơn địa chấn châu Á, hiên ngang giành vé dự VCK 2020
Sunday November 10, 2019

U19 Lào tạo ra cú sốc lớn khi vượt qua vòng loại để giành quyền chơi ở vòng chung kết châu Á 2020. Trước khi bước vào lượt trận cuối cùng chiều nay (10/11), U19 Lào đang nắm trong tay quyền tự quyết với 4 điểm và hiệu số +1. Nếu giành được trọn vẹn 3 điểm […]

The post Bóng đá Lào tạo cơn địa chấn châu Á, hiên ngang giành vé dự VCK 2020 appeared first on Bong88 Club.

Chuyện tổ chức thi lấy các loại chứng chỉ “để làm đẹp hồ sơ” mới chỉ rộ lên vài năm nay. Tất cả các hiện tượng tổ chức học và mua bán văn bằng chứng chỉ, biến thị trường văn bằng chứng chỉ thành cái chợ trời, chợ đen bát nháo cũng chỉ mới đây.
Đã quy định đầu ra tiến sĩ, thạc sĩ, hay công nhận giảng viên chính, giáo sư, phó giáo sư phải đảm bảo trình độ chuyên môn, các chuẩn đầu ra tối thiểu về triết học, tâm lý, giáo dục học, ngoại ngữ, tin học,… sau đó sao lại phải học thi các loại văn bằng chứng chỉ đó lần nữa? Không tin vào đào tạo của mình hay dọn đường cho nhiều lần mua bán văn bằng, chứng chỉ để móc túi, trục lợi?
KD: Vừa không tin vào các loại văn bằng, và cũng là dọn đường cho việc mua bằng, chứng chỉ, để kiếm tiền thêm lần nữa.
Chính sách thì cổ lỗ, thực tiễn thì vô liêm sỉ! Không phải vô lý mà Chu Mộng Long gọi là tội ác!
———— 
Xin đọc tiếp bài dưới đây của cùng một tác giả: “Giáo dục ngày càng dấn sâu vào tội ác” (Chu Mộng Long)

Trả lời chất vấn của các đại biểu về việc tại sao có quá nhiều các loại văn bằng, chứng chỉ cho việc xếp hạng ngạch (kể cả bổ nhiệm), ông Lê Vĩnh Tân, Bộ trưởng Bộ Nội vụ nói:
“Không chỉ thi thăng hạng hay xét nâng ngạch đâu các đồng chí, mà còn ở quy trình bổ nhiệm. Nhiều quá!” – Bộ trưởng Tân nói.
Ông cho biết, những quy định này không phải mình Bộ Nội vụ đưa ra, mà đã có từ năm 1993, đến nay không còn phù hợp, cần phải chỉnh sửa.

Hòa thượng Thích Trí Quang viên tịch, thọ 96 tuổi và bài viết của Gs Cao Huy Thuần
Sunday November 10, 2019

Tác giả: Hoài Hương (VOA) và Cao Huy Thuần (theo Viet- Studies) . KD: Bạn bè gửi cho cả hai bài viết này. Trước đó, mình đã đọc được trên FB. . Có lẽ chỉ Gs Cao Huy Thuần mới viết đc về thầy Thích Trí Quang vì đây là một nhân vật rất khó […]

The post Hòa thượng Thích Trí Quang viên tịch, thọ 96 tuổi và bài viết của Gs Cao Huy Thuần appeared first on Bong88 Club.

“Tôi nghĩ hai mươi mấy năm rồi thì phải sửa chứ. Bộ Nội vụ xin nhận khuyết điểm này. Một quyết định mà 20 năm không sửa, để thủ tục rườm rà. Chúng tôi cam kết sẽ sửa vào năm 2020 sau khi Luật Cán bộ công chức, Luật Viên chức được sửa đổi. Thực hiện quy trình bổ nhiệm, thăng hạng, xét nâng ngạch… đúng theo quy định của Đảng, không thêm bất cứ một hồ sơ nào”.
(Hết trích)
Ghi nhận về việc Bộ Nội vụ nhận khuyết điểm và hứa sửa chữa. Nhưng đổ lỗi do quyết định của 20 năm trước là không trung thực. Chuyện tổ chức thi lấy các loại chứng chỉ “để làm đẹp hồ sơ” mới chỉ rộ lên vài năm nay. Tất cả các hiện tượng tổ chức học và mua bán văn bằng chứng chỉ, biến thị trường văn bằng chứng chỉ thành cái chợ trời, chợ đen bát nháo cũng chỉ mới đây.
Nếu ông Bộ trưởng có thiện tâm sửa chữa thì trước mắt hủy ngay kết quả học và thi các loại văn bằng chứng chỉ vừa rồi mà làm lại từ đầu. Bởi vì đã có quá đông các trường nhanh chân mua bán và hợp thức hóa cho cả triệu công chức, viên chức để giữ ngạch, nâng ngạch và chạy ghế.
Đã quy định đầu ra tiến sĩ, thạc sĩ, hay công nhận giảng viên chính, giáo sư, phó giáo sư phải đảm bảo trình độ chuyên môn, các chuẩn đầu ra tối thiểu về triết học, tâm lý, giáo dục học, ngoại ngữ, tin học,… sau đó sao lại phải học thi các loại văn bằng chứng chỉ đó lần nữa? Không tin vào đào tạo của mình hay dọn đường cho nhiều lần mua bán văn bằng, chứng chỉ để móc túi, trục lợi?
Theo tôi, muốn đảm bảo chất lượng giảng viên, giáo viên, chỉ cần thực hiện 2 hình thức:
1) Rà soát, kiểm tra năng lực của giảng viên, kể cả giáo sư, tiến sĩ. Đơn giản là kiểm tra lý lịch khoa học. Nhiệm vụ của giảng viên được ghi rõ trong luật và điều lệ: nghiên cứu và giảng dạy. Tại nơi tôi đang làm việc, có hơn 80% giảng viên cả đời không có một công trình, bài báo khoa học nào mà vẫn hưởng lương cao ngất. Nhiều giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ lấy học hàm, học vị xong, sau đó 5, 10 năm không có một bài báo, công trình nào. Chứng tỏ đó là giáo sư tiến sĩ dỏm, làm giả hồ sơ để chạy học hàm học vị. Không nghiên cứu khoa học thì không thể giảng dạy có chất lượng.
Đối với giáo viên phổ thông, năng lực được xác định bằng khả năng hoàn thành nhiệm vụ chuyên môn và sáng kiến kinh nghiệm trong dạy học, nếu đó không phải là loại sáng kiến đối phó. Nếu các bộ môn ở trường phổ thông chỉ làm đối phó, không đánh giá nghiêm túc năng lực của giáo viên thì đừng trách vì sao phải cào bằng.
Bộ Nội vụ và Bộ Giáo dục và Đào tạo cần đưa ra chuẩn tối thiểu để xét giữ ngạch, nâng ngạch hoặc hạ ngạch. Cứ ngang ngay sổ thẳng mà làm. Làm bằng máy chứ không tổ chức các Hội đồng, dẫn đến những trò chạy chọt mua bán bát nháo.
Chấm dứt trò chơi bẩn: kẻ có năng lực thì bị hành hạ học đủ các loại chứng chỉ, trong khi kẻ ngu dốt thì thi nhau chạy “hồ sơ đẹp” để ngồi trên đầu thiên hạ.
2) Lập Hội đồng kiểm định khách quan, tổ chức thi sát hạch năng lực theo chu kỳ đối với những trường hợp đặc biệt. Tôi muốn nói đến những trường hợp mới dự tuyển hoặc nghi ngờ có dấu hiệu gian lận bằng cấp, hồ sơ văn bằng mà chưa có chứng cứ xử lý. Nội dung thi phải sát với chuyên môn chứ không bịa ra các loại tri thức trên trời dưới đất.
Không chỉ trong ngành giáo dục. Các ngành khác cũng nên làm như vậy.
Những thành phần yếu kém thì không chỉ hạ ngạch, tước học hàm học vị, mà còn mạnh tay sa thải để những người có năng lực, đặc biệt là sinh viên mới ra trường có cơ hội tham gia vào hệ thống công chức, viên chức.
Khi làm bất cứ điều gì trong vấn đề nhân sự đều phải lường trước hậu quả của sự đối phó, luồn lách để ngăn chặn. Mỗi chính sách đưa ra thường có kẽ hở để các đối tượng, từ hai phía mua và bán, đối phó, luồn lách và làm ăn phi pháp.
Nhân sự là cái gốc của vấn đề. Làm công tác nhân sự tốt thì bộ máy mới trong sạch và vững mạnh. Nếu không thì nó sẽ còn thối nát tận gốc, Đảng có là thánh cũng không cứu nổi.
Đọc tiếp:
GIÁO DỤC NGÀY MỘT DẤN SÂU VÀO TỘI ÁC
Tôi, người trong cuộc, xác nhận những điều Báo Lao Động đăng là đúng sự thật. Không chỉ đúng đối với những trường mà báo đã điều tra và phản ánh trong bài mà đúng cho nhiều trường, nếu báo chịu khó điều tra hết 49 cơ sở đào tạo.
Riêng chứng chỉ giữ, nâng hạng ngạch, ban đầu Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ cho phép khoảng 10 trường sư phạm, sau đó, không biết lý do gì mà đồng loạt các trường đều được phép mở lớp và cạnh tranh như một cái chợ xổm mà họ gọi là thị trường. Nó tùy tiện đến mức một nhân viên xăng dầu, một bà bán hàng xén ngoài chợ cũng được phép thu gom hồ sơ và chiêu sinh, thuê địa điểm dạy học. Học phí đúng nghĩa “học giá”, ban đầu là 5 triệu/hồ sơ, sau do cạnh tranh nhấn xuống 4 triệu, rồi 2,3 triệu.
Lương giáo viên ba cọc ba đồng, hàng chục năm nay không tăng, thuộc loại thu nhập thấp nhất trong các ngành nghề (trừ loại cua kèo và móc túi phụ huynh, học sinh), chỉ một chính sách gọi là giữ ngạch, nâng ngạch mà bị vét tận đáy. Khốn nạn đến thế là cùng!
Ngay từ đầu khi triển khai thực hiện chương trình (do trên Bộ bổ xuống), tôi đã phản đối với 3 lý do: 1) Với một chương trình từ trên bổ xuống mà nội dung chẳng gắn gì với nghiệp vụ sự phạm thì việc giữ ngạch hay nâng ngạch cho giáo viên là hoàn toàn vô nghĩa, 2) Chương trình đó chủ yếu thuộc chính trị và quản lý nhà nước nhưng lại bắt tất cả các giảng viên thuộc các chuyên môn khác nhau phải tham gia giảng dạy là tùy tiện dẫn đến ai cũng có thể lên lớp phét lác được, 3) Nhẫn tâm khi các trường đại học thi nhau móc túi giáo viên nghèo.
Sự phản đối của tôi gần như không được ai trong giới đại học hưởng ứng. Lãnh đạo thì nhân danh vì sự nghiệp giáo dục, vì thương hiệu của nhà trường, thậm chí có vị còn ra lệnh tôi phải thực hiện như một nhiệm vụ chính trị. Còn đồng nghiệp thì lý luận rằng, nếu mình không làm thì nơi khác, người khác cũng làm, có khi còn tệ hơn.
Ôi cái nhiệm vụ chính trị mà kẻ thuộc bề trên tìm cách móc túi kẻ dưới! Ôi cái lý luận mình không móc túi thì cũng có kẻ khác móc túi và tự cho mình móc túi tốt hơn!
Tôi đã chấp hành và tham gia dạy được vài ba lớp giữ ngạch, nâng ngạch ở vài ba nơi. Trước đấng tối cao và thần linh, tôi xin nhận tội và sám hối tội lỗi của mình. Biết tội ác mà vẫn tham gia thì cái tội ác ấy nhân lên gấp đôi!
Tôi có nói với một vài đồng nghiệp thân tín, rằng chỉ có bỏ nghề may chăng mới giữ được thiên lương, nếu không chúng ta sẽ bị quả báo. Hai hè rồi thì quả báo nhãn tiền. Trường tôi bỗng dưng nổi hứng tổ chức học và thi chứng chỉ sư phạm, chứng chỉ tâm lý, kể cả giữ ngạch cho tất cả các giảng viên trong trường, mặc dù trước đó coi như họ đã đủ tư cách đi dạy giữ ngạch nâng ngạch cho phổ thông. Hiển nhiên phải nộp học giá tương đương với học giá giáo viên phổ thông đã nộp.
Tôi không học các loại chứng chỉ đó nữa, vì học vị tiến sĩ, giảng viên chính của tôi trước đây không phải trên trời rơi xuống. Tôi học và thi đàng hoàng ở cấp quốc gia, sao bây giờ lại phải lấy những chứng chỉ nội bộ để được giữ ngạch? Mà tôi không đảm bảo tiêu chuẩn ngạch tôi đang hưởng lương thì sao lại bắt tôi đi dạy nâng ngạch cho giáo viên? Và nữa, mấy ngài phó giáo sư, hay giảng viên cao cấp đang đứng lớp dạy cho hạng ngạch của tôi thì đang có cái chứng chỉ gì, và ai dạy cho họ mấy thứ chứng chỉ đó? Lãnh đạo Bộ sẽ tổ chức dạy mấy ông bà này chăng và ai trên Bộ đã đảm bảo có các loại chứng chỉ đó? Bày trò móc túi lẫn nhau như vậy biết bao giờ kết thúc?
Trường Đại học Quy Nhơn thành lập Viện Nghiên cứu giáo dục chỉ để nghiên cứu thị trường mở lớp giữ, nâng hạng ngạch và tính toán học giá, có sỉ nhục cho khoa học không?
Chiều nay, một lần nữa tôi phản đối mở hệ tại chức tràn lan không theo luật hay quy chế nào là gây nên sự bất công, thậm chí là tội ác đối với sinh viên chính quy, vì Luật Giáo dục đại học mới ban hành không phân biệt chính quy và ngoài chính quy. Mở tràn lan đến tận huyện vùng sâu vùng xa và đào tạo tùy tiện để hợp thức hóa bằng cấp như vậy là cướp mất cơ hội việc làm của các em sinh viên chính quy. Không giảng viên nào có đủ lý lẽ để cãi tôi, nhưng đa số nhìn tôi bằng ánh mắt thù hận, vì chừng như họ nghĩ tôi sẽ đánh đổ nồi cơm của họ. Buồn chán vô hạn khi nhìn đâu cũng thấy toàn lũ con buôn hay quân móc túi mang danh giảng viên! Có khi chết trong thùng container còn đỡ nhục hơn cái thân phận làm thầy.
Tội ác hôm nay chúng ta gây ra, chúng ta không nhận quả báo nhãn tiền thì con cháu chúng ta cũng sẽ nhận lấy, thưa lãnh đạo và thưa đồng nghiệp.
Đất nước muốn giàu mạnh thì phải tạo ra một đội ngũ nhân lực giàu mạnh chứ không phải tìm cách móc túi lẫn nhau. Đồng tiền ăn nên làm ra từ trí tuệ và bàn tay lao động chứ không phải di chuyển từ túi người này sang túi người khác trong cái vòng lẩn quẩn mà giáo dục đang làm.
Chấp nhận bị Hiệu trưởng nhắc nhở hay kiểm điểm mà viết lên đây để bày tỏ nỗi lòng, cũng là sám hối trước thiên hạ vậy!
Chu Mộng Long